CHUYỆN KỂ VỀ QUẢ TRÁM ĐEN TỪ VÙNG QUÊ TRUNG DU

CHUYỆN KỂ VỀ QUẢ TRÁM ĐEN TỪ VÙNG QUÊ TRUNG DU .
Là người con được sinh ra trên mảnh đất Trung du. tuổi thơ của tôi có cơ hội gắn liền với những sản vật dân dã của miền rừng núi. Ngay cả ngọn mâm xôi, quả mâm xôi, quả muối, quả sim, ngọn mua…đều là những “món ngon” khó tả của tôi.
Hàng năm tầm rằm tháng 7 cũng là lúc những trái trám bắt đầu chín, rám vỏ, đó cũng là lúc mỗi buổi Mẹ đi chợ về trong làn hiếm khi quên một túi trám, lúc thì là trám trắng (quê tôi gọi là trám xanh), lúc là trám tím (quê tôi thường gọi là trám đen). Hai anh em tôi sà vào lục làn đồ ăn của Mẹ, rồi bàn tán nhau xem hôm nay Mẹ sẽ nấu món gì để cả nhà cùng ăn. Chúng tôi thích trám đen “ỏm” và thích món trám xanh kho thịt hoặc kho cá. Cái vị chan chát của trám hòa quyện vào miếng thịt ba chỉ tươm mỡ…cho đến tận bây giờ tôi vẫn không sao quên được.
Nhưng có lẽ, thích thú với hai anh em tôi và đám trẻ con hàng xóm hơn cả là giành nhau nhặt hạt trám sau mỗi bữa cơm, đem rửa sạch rồi chặt ngang làm đôi, mỗi đứa một chiếc tăm và ngồi “nhể” nhân hạt trám. Khác với cái chan chát của quả trám, nhân trám có vị ngọt, bùi gần giống như nhân của hạt quả bàng – đó cũng là một “món quà vặt” đắt giá với anh em chúng tôi thủa đó. Vì thế mà những quả trám nhỏ bé, thô ráp, ít bắt mắt ấy, cùng với vị chua chan chát, bùi bùi lại là một phần không thể lãng quên trong ký ức của tôi.
Thời gian trôi đi tôi xa nhà không ở gần bên Cha Mẹ, nhưng Mẹ tôi vẫn nhớ sở thích của tôi, một năm tôi chỉ về với Cha Mẹ được vài lần, nhưng mỗi độ mùa trám về, Mẹ vẫn không quên gọi điện hỏi han “Con gái đã có trám để ăn chưa?”…
Hôm nay nhận món quá Mẹ gửi trong lòng tôi đang lên cảm xúc của người con xa quê, nhớ về Đấng sinh thành nhớ về ký ức tuổi thơ nơi mảnh đất Trung du tôi đã sinh ra và lớn lên, Nhớ nhiều lắm không thể nào quên. ?
18/9/2018

10 bình luận về “CHUYỆN KỂ VỀ QUẢ TRÁM ĐEN TỪ VÙNG QUÊ TRUNG DU”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *